26/03/2013

Tìm “đường sống” cho nghề làm tranh Đông Hồ

Sau khi được Nhà nước công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia, nghề làm tranh Đông Hồ (Bắc Ninh) đã được Thủ tướng Chính phủ đồng ý đưa vào danh sách di sản lập hồ sơ trình UNESCO xét danh hiệu Di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp trong giai đoạn 2012- 2016.

Du khách thăm cơ sở sản xuất tranh Đông Hồ của nghệ nhân Nguyễn Đăng Chế.

Những bước đầu tiên của việc lập hồ sơ di sản đã được tỉnh Bắc Ninh tiến hành. Theo lộ trình, hơn 2 năm nữa, hồ sơ di sản sẽ được trình UNESCO.

"Hỡi cô thắt lưng bao xanh
Có về làng Mái với anh thì về
Làng Mái có lịch có lề
Có sông tắm mát có nghề làm tranh"

Nghề làm tranh mà câu ca dao trên nhắc tới chính là làng tranh Đông Hồ, xưa có tên là làng Mái (nay thuộc xã Song Hồ, Thuận Thành, Bắc Ninh). Theo đánh giá của các nhà nghiên cứu văn hóa, tuy là dòng tranh dân gian, nhưng mỗi bản in của tranh Đông Hồ thể hiện một truyền thuyết hoặc một câu chuyện ngụ ngôn mang tính triết lý, một bức thông điệp đầy màu sắc về đạo đức, luân lý và tín ngưỡng sâu sắc, hay một thông điệp từ hàng ngàn năm trước của cha ông.

Có thể kể đến bức tranh nổi tiếng như “Đám cưới chuột”, đó là một trong những bức tranh phê phán, nhưng nó cũng thể hiện sự gan dạ, dũng cảm của họ hàng nhà chuột. Để đám cưới chuột diễn ra một cách suôn sẻ, họ nhà chuột đã xử trí một cách thông minh là mang lễ vật đến cống lễ họ nhà mèo. Bức tranh nổi tiếng “Đám cưới chuột” là sự thể hiện tài tình các thói hư tật xấu của xã hội phong kiến thông qua hình tượng các con vật một cách dí dỏm và sâu sắc, nhưng tính chất thời sự trong tranh vẫn còn giá trị cho đến ngày nay.

Hay như bức “Đánh ghen” là một trong những tranh sinh hoạt dí dỏm, nhưng cũng mang tính giáo dục. Bà vợ xắn váy quai cồng xông tới, cầm kéo đòi cắt tóc cô nhân tình, ông chồng bị bắt quả tang nhưng một tay vẫn đặt lên ngực cô nhân tình ra điều không chịu ăn năn hối lỗi, ôm cô nhân tình vào lòng để bảo vệ, còn tay kia thì để hòa hoãn với bà vợ. Đứa bé thì chắp tay van lạy xin những bậc phụ mẫu thôi đừng giằng co. Bức tranh cũng là lời cảnh báo, nếu cha mẹ cư xử như vậy, những hình ảnh đó, kí ức đó sẽ đi vào tâm thức con trẻ, ảnh hưởng đến quá trình hình thành nhân cách của nó, đó là điều đáng lo lắng!

Tranh “Gà dạ xướng” có dòng chữ: Ngũ canh hòa dạ xướng (5 canh con gà gáy đúng thời khắc) lại là lời nhắc nhở về chữ tín mà người đời cần nhớ qua biểu hiện tiếng gà năm canh, dù nắng, mưa hay giá rét không bao giờ sai.

Hình ảnh lợn xuất hiện nhiều trong tranh Đông Hồ, là một con vật gắn liền với người nông dân chất phác. Lợn mang một ý nghĩa rất riêng: thể hiện sự sung túc, thịnh vượng, một năm mới phát tài phát lộc. Vì vậy khi khắc họa trên tranh, hình ảnh chú lợn cũng mang những sắc thái tươi vui và dí dỏm. Bức “Lợn ăn lá dày” đẹp và rực rỡ với sự cách điệu lạ mắt: khoáy tròn âm dương trên lưng. Rồi bức “Đàn lợn mẹ con” toát lên cái hồn của làng quê bình dị và thân thiết, để những người con đất Việt dù đi đâu xa vẫn nhớ về nơi “chôn nhau cắt rốn” của mình…

Ngoài ra, những bức tranh khác như “Hứng dừa”, “Thầy đồ cóc”, “Nhân nghĩa”, “Lễ tri”… mỗi bức tranh không chỉ là để trang trí, mà như những trang sách bằng hình ảnh chứa đựng trong đó những bài học về đạo lý, tư tưởng, đạo đức, văn hóa, kinh nghiệm sống truyền cho thế hệ sau…

Ngoài các bức tranh đặc trưng ấy, các nghệ nhân Đông Hồ cũng sáng tác nhiều bức tranh phỏng theo những câu chuyện cổ tích, những câu chuyện lịch sử để vẽ những bộ tranh Đông Hồ. Có thể kể đến một vài bộ tranh như bộ tranh “Thạch Sanh đánh trăn tinh cứu công chúa”, bộ tranh vẽ phỏng theo Truyện Kiều của Nguyễn Du, bộ tranh vẽ tích Lưu Bình - Dương Lễ, những bộ tranh vẽ về các vị anh hùng dân tộc như Bà Trưng, Bà Triệu, Trần Hưng Đạo… Điều này cho thấy, tuy là xuất phát từ đời sống dân gian, nhưng tranh Đông Hồ cũng có đủ loại từ tranh giáo khoa, phong cảnh, phong tục, sinh hoạt, tín ngưỡng, tranh truyện (dựa theo cổ tích) tranh lịch sử, châm biếm và hài hước...

Theo Tintuc
đọc tiếp...

21/03/2013

Tranh Đông Hồ cùng kết nối các điểm du lịch

Tìm hướng đi mới sao cho hài hòa với việc gìn giữ nghề truyền thống đang là bài toán đặt ra với làng nghề này…

- Tranh Đông Hồ đón bằng di sản quốc gia
- “Nghề làm tranh Đông Hồ” sẽ được đệ trình lên UNESCO

Với mong muốn bảo tồn và phát huy nghề làm tranh dân gian Đông Hồ, các nghệ nhân của làng tranh này đang có những bước tiến đáng kể trong việc tìm đầu ra cho sản phẩm. Đây là một việc làm có ý nghĩa trong bối cảnh nghề làm tranh dân gian Đông Hồ được cấp bằng Di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia và Bộ Văn hóa Thể thao, Du lịch đang xúc tiến làm hồ sơ đệ trình UNESCO công nhận là Di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp. Tuy nhiên, tìm hướng đi mới sao cho hài hòa với việc gìn giữ nghề truyền thống đang là bài toán đặt ra với làng nghề này.

Anh Nguyễn Đăng Tâm, một nghệ nhân làng tranh Đông Hồ cho biết, trước và sau Tết Nguyên Đán đến nay, làng tranh Đông Hồ đón hàng nghìn lượt khách tham quan và mua tranh. Trung tâm lưu giữ, bảo tồn dòng tranh dân gian Đông Hồ của gia đình anh được xây dựng năm 2006 cũng là điểm đặt chân chủ yếu của du khách để tìm hiểu về dòng tranh này. Hơn 5.000 m2 được xây theo hình thức nhà của đồng bằng Bắc Bộ bao gồm nhiều khu nhà sản xuất giấy, in tranh, giã điệp, trưng bày tranh bán... là toàn bộ quy mô của Trung tâm lưu giữ, bảo tồn dòng tranh dân gian Đông Hồ. Do vậy, đến với nơi đây, người xem không chỉ được thưởng lãm tranh mà còn hoài niệm về quá khứ.

Với mong muốn bảo tồn và phát huy nghề làm tranh dân gian Đông Hồ, các nghệ nhân của làng tranh này đang có những bước tiến đáng kể trong việc tìm đầu ra cho sản phẩm.
“Xuống đây chúng tôi được nhớ lại hồi còn trẻ. Ngày Tết Nguyên Đán của dân tộc, bố mẹ vẫn đi ra chợ mua tranh về treo trên tường, nhất là tranh tố nữ, lợn, gà, đám cưới chuột… nhớ lại thời kì đó mình còn nghèo khổ. Xuống đây khi nhìn thấy cơ ngơi như thế này thì tôi rất phấn khởi” – ông Nguyễn Đức Thắng một khách thăm quan cho biết.

Ý tưởng kết nối du lịch giữa các điểm đến Đông Hồ - chùa Phật Tích - làng rối nước Đồng Ngư - gốm Luy Lâu đã được anh Nguyễn Đăng Tâm- người cai quản Trung tâm lưu giữ, bảo tồn dòng tranh dân gian Đông Hồ xây dựng, nhằm tạo ra một tour du lịch dài hơi cho khách tham quan. Ngay chính trung tâm này, anh Tâm sẽ cho xây dựng lại chợ tranh, thủy đình biểu diễn rối nước và một số điểm phục vụ nhu cầu ăn nghỉ của du khách.

“Trong năm nay tôi sẽ làm tiếp bước khôi phục lại chợ tranh, làm thêm lán bằng tre nứa, xe đạp cho khách nước ngoài để khi về đây họ có thể sử dụng xe đi thăm làng quê. Tiếp đó, sau năm 2013 tôi sẽ làm thêm thủy đình để tổ chức múa rối nước vì bản thân huyện Thuận Thành có phường múa rối Đồng Ngư” – Anh Nguyễn Đăng Tâm cho biết.

Tạo đầu ra cho sản phẩm bằng nhiều hình thức khác nhau, điều đó là đúng với mong muốn tranh làng Đông Hồ hòa nhịp với cuộc sống.
Không chỉ chăm lo đến việc quảng bá, kết nối du lịch, các nghệ nhân làng tranh Đông Hồ vừa cho ra đời một dòng tranh mới phù hợp hơn với thị hiếu của người chơi tranh. Đó là tranh tô màu trên chất liệu giấy gió bên cạnh hai dòng tranh khắc gỗ và tranh in nét vẽ thủy mặc truyền thống.

Vẫn là chất liệu màu tự nhiên: màu vàng của hoa hòe, màu đen từ than lá tre, màu đỏ từ thân, rễ cây vang, màu xanh từ lá chàm và trắng từ vỏ sò điệp nhưng dòng tranh mới lại được vẽ bằng tay và tô màu. Kích cỡ và hình nét của tranh cũng thay đổi với nhiều kiểu dáng để phù hợp với không gian hiện đại. Tuy nhiên, điều mà những nghệ nhân còn lại của làng tranh Đông Hồ băn khoăn là bấy lâu nay việc gìn giữ nghề truyền thống vẫn dựa trên sự đam mê, thiết tha với nghề chứ chưa có sự đầu tư một cách bài bản từ phía các cơ quan chức năng.

Giáo sư Nguyễn Văn Huy-thành viên Hội đồng Di sản Quốc gia khuyến cáo, nếu chỉ hai gia đình ông Nguyễn Đăng Chế và Nguyễn Hữu Sam khôi phục dòng tranh Đông Hồ mà không có thêm ứng dụng từ phía những nhà đồ họa, nhà thiết kế chuyên nghiệp thì sản phẩm này chưa thực sự đi vào đời sống. Nếu chúng ta trân trọng nó, tạo nên những sản phẩm mới trên nền tảng của tranh dân gian Đông Hồ thì sẽ đưa ra được sản phẩm phổ biến trên thị trường hiện nay.

Tạo đầu ra cho sản phẩm bằng nhiều hình thức khác nhau, điều đó là đúng với mong muốn tranh làng Đông Hồ hòa nhịp với cuộc sống. Nhưng chỉ có điều, từ những lợi ích kinh tế mang lại, những người làm nghề phải có ý thức gìn giữ được nghề làm tranh theo cách truyền thống mà bấy lâu nay cha ông họ vẫn theo đuổi. Có như vậy, bài toán giữa việc bảo tồn và hướng đến lợi ích kinh tế mới hài hòa.

Phương Thúy/VOV – Trung tâm tin
(Ảnh: Huy Phương/Nguồn: VOV Online
đọc tiếp...

16/03/2013

Tranh Đông Hồ đón bằng di sản quốc gia

Vào lúc 20h hôm nay (16/3), tại Trung tâm Văn hóa Kinh Bắc, thành phố Bắc Ninh sẽ diễn ra lễ đón nhận bằng di sản văn hóa phi vật thể cấp quốc gia cho tranh dân gian Đông Hồ.

Tranh Đông Hồ có từ thế kỷ 16, là loại tranh miêu tả đời sống, tâm tư, quan niệm thẩm mỹ của người Việt.

Ông Nguyễn Văn Phong, Giám đốc Sở Văn hóa, Thể thao và Du lịch tỉnh Bắc Ninh cho biết: "Xã Song Hồ nói riêng và tỉnh Bắc Ninh nói chung rất vui mừng vì sự kiện này. Và chúng tôi cũng thấy thêm phần trách nhiệm trong việc bảo tồn di sản".

Thăm làng tranh Đông Hồ. Ảnh: ST

Cũng theo chia sẻ của ông Phong, hiện tại, nghề làm tranh Đông Hồ đang bị mai một rất nhiều. Cụ thể, cả xã Song Hồ (Thuận Thành, Bắc Ninh) nay chỉ còn một vài nghệ nhân như ông Nguyễn Đăng Chế, Nguyễn Hữu Sam vẫn cố giữ nghề bằng việc thu hút khách du lịch tới thăm quan và mua tranh.

Tranh Đông Hồ có từ thế kỷ 16. Đây là loại tranh làm bằng những vật liệu tự nhiên, miêu tả đời sống, tâm tư, quan niệm thẩm mỹ của người Việt. Sắp tới, Bắc Ninh sẽ xây dựng hồ sơ trình UNESCO để tranh Đông Hồ thành “di sản văn hóa phi vật thể cần được bảo vệ khẩn cấp”.

Theo Thethaovanhoa.vn
đọc tiếp...

09/03/2013

“Nghề làm tranh Đông Hồ” sẽ được đệ trình lên UNESCO

Việc lập hồ sơ khoa học sẽ được tỉnh Bắc Ninh tiến hành đúng các bước theo lộ trình và dự kiến hoàn thành vào năm 2015.

Được sự phê duyệt của Thủ tướng Chính phủ, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch, UBND tỉnh Bắc Ninh đã gấp rút chỉ đạo các cơ quan chuyên môn xây dựng hồ sơ khoa học di sản văn hóa phi vật thể “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” đệ trình UNESCO.

Ông Nguyễn Văn Giáp - Trưởng phòng Di sản, Sở VHTT&DL tỉnh Bắc Ninh cho biết: Thủ tướng Chính phủ, Bộ Văn hóa - Thể thao và Du lịch vừa phê duyệt danh sách di sản văn hóa phi vật thể dự kiến lập hồ sơ trình UNESCO. Trong đó, “Nghề làm tranh Đông Hồ” đã được duyệt. UBND tỉnh Bắc Ninh đã gấp rút triển khai các thủ tục cần thiết để xây dựng hồ sơ khoa học di sản văn hóa phi vật thể “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” theo quy định của UNESCO”.

UBND tỉnh Bắc Ninh đang gấp rút triển khai các thủ tục cần thiết để xây dựng hồ sơ khoa học di sản văn hóa phi vật thể “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ”.
Theo ông Giáp, việc lập hồ sơ khoa học sẽ được tiến hành đúng các bước theo lộ trình và dự kiến hoàn thành vào năm 2015. Trước đó, “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” vừa được Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch đưa vào Danh mục Di sản văn hóa phi vật thể quốc gia.

Tranh Đông Hồ, hay tên đầy đủ là tranh khắc gỗ dân gian Đông Hồ, là một dòng tranh dân gian với xuất xứ từ làng Đông Hồ - xã Song Hồ - Thuận Thành - Bắc Ninh.

Ngoài các đặc điểm về đường nét và bố cục, nét dân gian của tranh Đông Hồ còn nằm ở màu sắc và chất liệu giấy in. Giấy in tranh Đông Hồ được gọi là giấy điệp: người ta nghiền nát vỏ con điệp, một loại sò vỏ mỏng ở biển, trộn với hồ rồi dùng chổi lá thông quét lên mặt giấy dó. Chổi lá thông tạo nên những ganh chạy theo đường quét và vỏ điệp tự nhiên cho màu trắng với ánh lấp lánh những mảnh điệp nhỏ dưới ánh sáng. Màu sắc sử dụng trong tranh là màu tự nhiên từ cây cỏ như đen (than xoan hay than lá tre), xanh (gỉ đồng, lá chàm), vàng (hoa hòe)...

Chỉ còn rất ít gia đình tại làng Đông Hồ giữ nghề làm tranh truyền thống

Trên cơ sở những màu sắc cơ bản ấy, người dân đã tạo thêm nhiều màu sắc khác nhau từ việc trộn lẫn các màu. Để hoàn thành một sản phẩm, không kể khâu khắc tranh trên bản gỗ, có sẵn giấy và màu, người làm tranh phải rất công phu, cẩn thận trong từng giai đoạn.

Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ tồn tại từ thế kỷ 16, phát triển rực rỡ vào thập niên 40 của thế kỷ XX. Đến nay, do cơ chế thị trường khiến dòng tranh dân gian Đông Hồ đang bị mai một. Hiện nay, cả làng có gần 400 hộ với hơn 1.500 nhân khẩu, thì có hơn 90% số các hộ sản xuất và buôn bán vàng mã. Làng Đông Hồ chỉ còn một vài gia đình bám trụ với nghề như gia đình ông Nguyễn Đăng Chế, gia đình ông Nguyễn Hữu Sam, Trần Nhật Sở...

Việc làm hồ sơ khoa học trình UNESCO đưa “Nghề làm tranh dân gian Đông Hồ” vào danh mục di sản văn hóa phi vật thể cần bảo vệ khẩn cấp có ý nghĩa quan trọng nhằm tiếp tục gìn giữ và phát huy giá trị văn hóa đặc biệt này.

Theo Dân Trí
đọc tiếp...

17/09/2012

Vịnh thơ Đường luật tranh Đánh ghen

Dưới đây là những bài thơ Đường luật vịnh tranh Đánh ghen - một trong những bức tranh phổ biến trong dòng tranh dân gian Đông Hồ.
đọc tiếp...

06/07/2012

Sinh viên FSB tìm hiểu nghệ thuật tranh Đông Hồ

(Maudantoc.com): Chương trình tìm hiểu và trải nghiệm văn hóa truyền thống tại làng tranh Đông Hồ, xã Song Hồ, huyện Thuận Thành, tỉnh Bắc Ninh của sinh viên Viện Quản trị Kinh doanh FPT (FSB) sẽ diễn ra vào ngày 7/7, trang tin nội bộ tập đoàn FPT cho biết.


Các sinh viên FSB sẽ có chuyến trải nghiệm thú vị tại làng tranh Đông Hồ vào ngày 7/7 tới đây. 
Tại chương trình, các sinh viên sẽ có cơ hội trải nghiệm “Tập làm nghệ nhân” tranh Đông Hồ và tham gia các trò chơi bổ ích trong chương trình teambuilding.

Trước chuyến thăm làng tranh Đông Hồ, FSB cũng đã tổ chức rất thành công chương trình trải nghiệm văn hóa tại làng gốm Bát Tràng, Hà Nội.

Theo Chungta
đọc tiếp...

Từ câu danh ngôn của A.Lincoln và bức tranh Đông Hồ Gà đàn nghĩ về đoàn kết dân tộc

(Maudantoc.com): Đọc sử nước họ (Mỹ), ngẫm lại lịch sử nước mình thấy nhiều điều đáng suy nghĩ. Và nếu phải làm một vật lưu niệm cho bảo tàng nước mình, có lẽ là ta vẽ lại cái tranh Đông Hồ với câu chú của dân gian: “Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Đó cũng là một bài học lịch sử sâu sắc.

Trên đây là ý kiến của nhà sử học Dương Trung Quốc khi bàn về vấn đề đoàn kết nội bộ dân tộc thông qua câu nói của cố tổng thống Mỹ Abraham Lincoln: "“A house divided against itself cannot stand”. Từ điển Wikepedia dịch là “Một nhà tự chia rẽ thì ngôi nhà không thể đứng vững được".

Dưới đây, Maudantoc.com xin dẫn lại nguyên văn bài viết của ông đăng trên Báo Lao động trực tuyến, ngày 6/7/2012:

“Một nhà tự chia rẽ...”

 Đó là câu dịch ra tiếng Việt, mở đầu và được định danh như tiêu đề cho một bài phát biểu của vị tổng thống thứ 16 của nước Mỹ đọc cách đây 154 năm (1858).

Tác giả bên cạnh tượng Tổng thống Mỹ A. Lincoln tại di tích Gettysburg.
Thực ra, đó là câu lấy trong Kinh thánh, bản tiếng Anh đầy đủ như sau: “A house divided against itself cannot stand”. Từ điển Wikepedia dịch là “Một nhà tự chia rẽ thì ngôi nhà không thể đứng vững được”, nhưng ý nghĩa của nó có thể sâu xa hơn nhiều nếu gắn câu nói ấy vào thời đại lịch sử của nó.

Tôi đọc được dòng chữ ấy trên một chiếc đĩa sứ trên đó in hình một chiếc mũ rất đặc trưng và chữ ký của Tổng thống Mỹ Abraham Lincoln (1809-1865). Chiếc đĩa ấy được bày bán làm quà lưu niệm trong Khu di tích lịch sử về trận chiến Gettysburg (National Military Park). Đây là trận đánh lớn nhất và có một giá trị quan trọng hàng đầu trong lịch sử nước Mỹ.

Tôi đến thăm di tích này vào ngày 3.7, đúng vào ngày kết thúc trận chiến này cách đây 149 năm (từ 1 đến 3.7.1863), cũng là 1 ngày trước Quốc khánh Hoa Kỳ lần thứ 236. Những ngày này, Washington nắng nóng vừa do thời tiết bất thường, vừa do cơn lốc tối hôm 26.6 làm một số vùng mất điện. Vào những ngày nghỉ lễ này, dân chúng kéo đi shopping (mua sắm) hay camping (nghỉ dưỡng) ở những nơi mát mẻ... Những bảo tàng và các di tích lịch sử cũng là nơi thu hút đông đảo dân chúng...

Gettysburg thuộc tiểu bang Pennsylvania chỉ cách Washington DC chừng một tiếng rưỡi chạy xe ôtô. Đó là nơi diễn ra một trận chiến khốc liệt kéo dài trong ba ngày với con số thương vong được coi là đẫm máu trong lịch sử chiến tranh trên lãnh thổ nước Mỹ: 51.000 người (gần bằng số lượng quân nhân Mỹ bị chết trong toàn bộ cuộc Chiến tranh Việt Nam).

Nhưng điều đáng nói, đó lại là một cuộc nội chiến (civil war). Một quốc gia bắt đầu từ những cộng đồng cư dân tứ xứ, trước hết là từ châu Âu, và sau đó là các châu lục khác trong đó Châu Phi là nguồn cung cấp nhân lực rất to lớn cho sự khai phá miền đất vốn chủ nhân là những người da đỏ bản địa. Để rồi trải qua một cuộc phấn đấu gian khổ nó đã giành được độc lập khỏi ách thống trị của Đế quốc Anh từng rất hùng mạnh, một Hợp chủng quốc đã hình thành trên một lãnh thổ rộng lớn và giàu tiềm năng ở phía Bắc của tân lục địa.

Quốc gia với chế độ liên bang này từng gắn kết với nhau trong cuộc Cách mạng Giải phóng khỏi ách đô hộ của nước Anh nay dựa vào sức mạnh cộng đồng và tài nguyên của mình để phát triển lại phải đối mặt với một thách đố trước một giá trị mới mẻ, để rồi sau đó trở thành một giá trị tiêu biểu của thời đại, đồng thời cũng là đặc trưng của quốc gia trẻ nhất trong lịch sử nhân loại. Giá trị đó là sự tự do, và nền tảng của nó là dân chủ.

Ngày mà Abraham Lincoln, một đảng viên Cộng hoà của bang Illinois, xuất thân từ một luật sư nhỏ ở nông thôn nhưng có một thái độ rất kiên định trong cuộc tranh cử là chống lại sự mở rộng, và đấu tranh triệt tiêu chế độ nô lệ (chủ yếu là người da đen gốc châu Phi) đắc cử Tổng thống, cũng là thời điểm mà khối Liên bang bị rạn nứt, trước hết vì lợi ích cục bộ của một số tiểu bang trồng bông sử dụng rất nhiều nô lệ da đen ở phương Nam.

Buổi đầu là 7 sau đó là 11 bang ở phía Nam thành lập một Liên minh (Confederacy) tuyên bố ly khai khỏi Liên bang phía Bắc (Union) và bầu ra một tổng thống riêng là Davis Jefferson, một ngẫu nhiên trùng họ với vị Tổng thống thứ 3 đã từng là người dự thảo bản “Tuyên ngôn Độc lập” bất hủ của nước Mỹ (Thomas Jefferrson). Sau một hiểu lầm hay cũng có thể một sự cố tình tạo cớ, liên quan đến một tiền đồn của chính phủ Liên bang bị quân đội Liên minh tấn công, cuộc nội chiến đã bùng nổ vào ngày 12.4.1861.

Cuộc nội chiến kéo dài chỉ thiếu 3 ngày là đầy 5 năm thì kết thúc vào ngày 9.4.1865, thời điểm Đại tướng Tư lệnh quân đội Liên minh phía Nam Robert E.Lee đầu hàng. Nó trở thành cuộc chiến tranh đẫm máu nhất trong lịch sử và trên lãnh thổ nước Mỹ khiến cho 750.000 binh sĩ tử thương và một số lưọng không xác định các thương vong dân sự. Có sử gia thống kê có đến 10% trai tráng ở các bang miền Bắc và 30% trai tráng da trắng ở miền Nam đã chết trong cuộc chiến này.

Liên bang được duy trì, nền cộng hoà được củng cố, chế độ nô lệ bị thủ tiêu không chỉ là chiến thắng của miền Bắc trước miền Nam mà là chiến thắng của Thống nhất đối với Ly khai. Tư tưởng cộng hoà đã được Abraham Lincoln phát triển không phải từ Hiến pháp đã lỗi thời vì từng chấp nhận chế độ nô lệ mà từ những tư tưởng bất hủ của “Tuyên ngôn Độc lập” khai sinh ra nền độc lập của nước Mỹ. Quyền được sống, được tự do và mưu cầu hạnh phúc là của chung nhân loại chứ không phân biệt cho màu da và địa lý. Vì thế ý niệm về tự do đã trở thành một giá trị phổ biến và khát vọng không chỉ riêng cho dân tộc nào.

Abraham Lincoln đã chiến thắng trong cuộc nội chiến không chỉ bằng tài thao lược của người đứng đầu đất nước trong sự lựa chọn những vị tướng của mình (sau trở thành Tổng thống như tướng Ulisses S. Grant); không chỉ bằng việc chấm dứt chế độ nộ lệ đã huy động trong một thời gian rất ngắn 20 trung đoàn các binh sĩ da đen là những nô lệ mới được giải phóng làm thay đổi cán cân lực lượng; bằng một tinh thần kiên quyết thẳng tay trấn áp tư tưởng ly khai và một tinh thần khoan dung hoà giải ngay từ khi cuộc nội chiến chưa chấm dứt với tuyên bố không trả thù, sẵn sàng tha thứ cho những ai từ bỏ ly khai chấp nhận Liên bang và bằng chính sách Tái thiết đặt lợi ích Liên bang lên trên mọi vùng miền và đẳng cấp xã hội...

Đĩa lưu niệm ở di tích Gettysburg.
Trận thắng Gettysburg là tỉ lệ thuận giữa tổn thất to lớn với giá trị mà nó biểu dương tinh thần ái quốc của binh sĩ cả hai bên đã dùng máu để lại cho hậu thế bài học về cái giá của chiến tranh, của sự ly khai. Điều đó được thể hiện trong một bài diễn văn mà độ ngắn, sự cô đọng của nó tỉ lệ nghịch với tác động lịch sử mà Abraham Lincoln diễn đạt với đồng bào của mình.

Trận thắng của quân đội Liên bang tại Gettysburg chưa dẫn đến sự kết thúc của nội chiến nhưng là dấu hiệu báo trước sự sụp đổ tất yếu của các thế lực ly khai. Bốn tháng sau chiến thắng này, một nghĩa trang rộng 17ha do một nhà hảo tâm hiến tặng dành để chôn cất tất cả những binh sĩ của cả hai bên đã ngã xuống tại đây được khánh thành và ngày nay trở thành một trong những địa điểm nổi bật của di tích lịch sử này. Tổng thống Abraham Lincohn đã đến dự với một phát biểu ngắn sau một bài diễn văn rất dài của một người vốn nổi tiếng hùng biện đương thời là một cựu Bộ trưởng ngoại giao đang là một thượng nghị sĩ, thống đốc và Hiệu trưởng Đại học Havard danh tiếng.

Nhưng chính bài diễn văn ngắn chỉ gồm 10 câu với 272 từ này đã trở thành một áng văn lịch sử được đánh giá là văn kiện hay nhất trong lịch sử Anh ngữ, được sử dụng nhiều nhất và chứa đựng một thông điệp sâu xa nhất. Abraham Lincoln mở đầu bài phát biểu của mình bằng câu: “Tám mươi bảy năm trước, ông cha ta đã tạo dựng trên lục địa này một quốc gia được thai nghén trong Tự Do, được cung hiến cho niềm xác tín rằng mọi người sinh ra đều bình đẳng”.

Trong câu tiếp theo, người đứng đầu Nhà nước Liên bang lại khẳng định rằng “Ngày nay chúng ta đang tiến hành một cuộc nội chiến vĩ đại nhằm thử thách quốc gia này” xem có đủ quyết tâm để theo đuổi và cống hiến cho những giá trị mà tiền nhân đã tạo dựng. Ông còn cho rằng, không riêng nước Mỹ, mà với các quốc gia khác, nội chiến cũng là những thử thách đáng giá như vậy.

Sau những lời tôn vinh đối với những binh sĩ đã ngã xuống, bài phát biểu của Tổng thống Abraham Lincoln kết thúc: “Quyết không để cái chết của họ là vô ích... (sự hy sinh của họ) sẽ sản sinh một nền tự do mới và chính quyền của dân, do dân và vì dân sẽ không lụi tàn khỏi mặt đất”.

Cho đến nay nguyên lý về “một chính quyền của dân, do dân và vì dân” vẫn được xem là hạt nhân của học thuyết chính trị về nhà nước hiện đại mà Abraham Lincoln được coi là người khởi công kiến tạo từ vị thế của một người đứng đầu nhà nước Hoa Kỳ. Tuy nhiên cũng cần nói thêm rằng, tư tưởng này lần đầu được trình bày trong một thuyết trình về chế độ nô lệ của Mục sư Theodore Parker ngày 29.5.1850 và những nhà nghiên cứu văn bản học truy nguyên cho rằng nó lại được phát triển từ trong lời nói đầu bản dịch lần thứ nhất Kinh Thánh ra Anh ngữ của John Wydiffe khi dẫn những nội dung ấy để minh chứng cho ý niệm về Dân chủ (a democracy).

Dẫu sao thì, mọi tư tưởng đều có thể là sự thừa kế nhưng vấn đề là nó phải được thể hiện thành một hệ thống lý thuyết có khả năng thể hiện trong đời sống và mang lại những tiến bộ cho con người thông qua thể chế chính trị của các quốc gia. Abraham Lincoln đã làm được điều đó.

Trở lại câu trích được in trên sản phẩm lưu niệm của di tích về trận đánh Gettysburg, nó có thể nằm trong Kinh Thánh, nhưng khi Abraham Lincoln đưa ra trong bài diễn thuyết tranh cử vào Thượng viện năm 1858 ông muốn nói đến sự xung đột trong nội bộ nhân dân sẽ phương hại đến dự tồn vong của quốc gia như thế nào. Cuộc nội chiến diễn ra sau đó khiến lời của ông như một tiên đoán và với cương vị người đứng đầu nhà nước Abraham Lincohn đã làm tất cả để giữ vững ngôi nhà quốc gia của nước Mỹ. Trong lịch sử đã ghi nhận ông là một người góp phần hoà giải dân tộc như thế nào. Lịch sử nhắc đến việc ông nghiêm khắc với những kẻ có tư tưởng ly khai bao nhiêu thì lại khoan dung với những người lính bấy nhiêu.

Sử Mỹ chép, sau khi thua trận, viên đại tướng của Liên minh phía Nam Robert Lee hỏi người thắng trận sẽ đối xử thế nào với những kẻ thua trận. A.Lincoln trả lời: “Cứ để họ thoải mái” và lời khuyên của ông là hãy trở về với đồng áng và những công việc họ đang làm trước chiến tranh. Ngay tổng thống thống phe ly khai Davis Jefferson bị tạm giữ ba năm vì nghi án vào vụ ám sát Abraham Lincoln sau đó cũng được tha, chỉ riêng tướng R.Lee thì được tự do nhưng mất quyền công dân trong hoạt động chính trị. Những gì để lại trên những nghĩa trang, những di tích và những trang sách viết về lịch sử cuộc nội chiến hầu như đều giữ thái độ tôn trọng những người đã chết dù thuộc bất cứ phe nào. Và điều sâu sắc nhất của lịch sử cuộc nội chiến chính là điều mà Abraham Lincohn đã phát biểu tại Nghĩa trang Gettysburg, “đó là thử thách vĩ đại” đối với nước Mỹ để xác tín những lý tưởng mà tiền nhân đã tạo dựng.

Người đọc sử Mỹ đều biết đến cái chết do một kẻ quá khích của tư tưởng ly khai còn lại sau chiến tranh đã nã phát đạn sát hại Abraham Lincoln, đã tôn vinh ông là một anh hùng dân tộc vì sự hoà giải và là một trong ba vị tổng thống vĩ đại nhất của quốc gia này ở ba thế kỷ: Georges Washington (thế kỷ XVIII), Abraham Lincoln (XIX) và Franklin Roosevelt (XX).

Đến thăm gian trưng bày về Chiến tranh Việt Nam trong Bảo tàng Lịch sử Quốc gia Mỹ người xem cũng thấy cái thông điệp lớn nhất không phải là chiến thắng hay chiến bại trên trận chiến mà là sự chia rẽ trong lòng nước Mỹ về cuộc chiến này là bài học sâu sắc nhất mà nước Mỹ đã trải nghiệm và muốn thể hiện trong pho sử quốc gia của mình.

Bức tranh Gà đàn trong dòng tranh Đông Hồ
Đọc sử nước họ, ngẫm lại lịch sử nước mình thấy nhiều điều đáng suy nghĩ. Và nếu phải làm một vật lưu niệm cho bảo tàng nước mình, có lẽ là ta vẽ lại cái tranh Đông Hồ với câu chú của dân gian: “Gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”. Đó cũng là một bài học lịch sử sâu sắc.

Dương Trung Quốc
đọc tiếp...
 

free counters
Blog Màu dân tộc | Mua tranh Đông Hồ | Thỏa thuận sử dụng nội dung | Sơ đồ trang | Góc báo chí | Liên hệ

Bản quyền 2009 - 2011 Boong bảo lưu mọi quyền.